Còn thời kì đâu mà rèn luyện cơ thể
Gần 70 năm trước, khi những đoàn quân của Nhật hoàng vào nước ta, lê kiếm dọc đường, người ta đã gọi họ là người lùn. Một số chuyên gia dĩnh dưỡng cho rằng, nếu can thiệp liên tiếp 20 năm nữa chiều cao trung bình của người Việt sẽ đạt mức của Hàn Quốc hiện tại.
Nhưng đáng tiếc, đây cũng lại là lúc các em phải dồn hết thời gian vào học tập. Tuy nhiên, tuổi quan trọng bậc nhất trong việc phát triển chiều cao con người lại chính là ở độ tuổi THPT.
Ở ta, hiện đang có tình trạng "kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra”, có tức là một nhóm trẻ thơ gầy còm ốm yếu, lại một nhóm khác thừa cân béo phì, tạo ra nhiều "em chã” quá! Nói điều đó để thấy, cách coi sóc trẻ, cho trẻ ăn gì, uống gì đã không được các gia đình quan tâm một cách đúng đắn.
Mấy năm này, trong độ dậy thì, nếu được ăn uống đầy đủ chất, có chế độ thể dục thể thao ăn nhập thì nhất mực chiều cao, sức lực của các em sẽ tăng mạnh. Phụ nữ cũng nằm trong trạng thái na ná. BẮC PHONG. Chiều cao của chúng ta cũng được cải thiện ít nhiều khi người ta sống sướng hơn, nhưng tốc độ chậm quá, nhất là khi nhìn sang ba bề bốn bên thấy người ta cứ cao lên vù vù.
Đáng lưu ý nữa là so với một số nước quanh ta, khoảng cách chiều cao của ta với họ đang có khuynh hướng giãn thêm. Đều tốt, nhưng vì sao không học kinh nghiệm ngay từ những nước hao hao như ta nhưng đã thành công về tăng trưởng chiều cao trong vòng mấy chục năm qua? Giới khoa học nhân chủng học đã kết luận, chiều cao, cân nặng của con người thì nguyên tố gene di truyền là rất quan trọng.
Học trò cần được đoàn luyện thân một cách tích cực để tăng chiều cao, độ bền Ảnh: Minh Đức Thông tin từ cơ quan chức năng đưa ra mới đây chẳng khác nào một thông điệp buồn: So với các nước ở Đông Nam Á, chiều cao trung bình của người Việt là thấp nhất. Vì sao người Việt nam lại khó cải thiện chiều cao? Câu hỏi này cũng chính là sự đau đáu về nòi giống, sự phát triển không chỉ là hình thức mà còn là sức mạnh, độ bền thân của dân tộc.
Mà điều đó thì không ai muốn. Đây là một trong những nguyên do rất quan yếu dẫn tới sự phát triển sai lệch của một con người ngay từ khi còn thơ dại. Một vấn đề nữa cũng cần được nhòm, đó là trong vòng 30 năm nay, chiều cao làng nhàng của trẻ em tại các đô thị đã được cải thiện, nhưng trẻ thơ nông thôn, vùng kinh tế/xã hội khó khăn thì hầu như vẫn giẫm chân tại chỗ.
Kế đó tuổi 2-3 năm đầu đời là rất quan trọng đến phát triển chiều cao. Nay tuy vẫn còn khó khăn nhưng điều kiện vật chất có thể nói là đã căn bản được cải thiện trên phương diện xã hội chung. Mà cũng không chỉ so với người Nhật, các kết quả điều tra của chính chúng ta cho thấy, hiện thời chiều cao của người Việt Nam thấp nhất so với 13 nước trong khu vực, còn châu Âu-Mỹ-Phi, thì dĩ nhiên không tính.
Tăng trưởng chiều cao, sức khỏe, độ bền thân thể vì vậy không chỉ là chuyện của mỗi gia đình, mà phải là chuyện của toàn từng lớp của những nhà hoạch định chính sách.
Mỗi dân tộc có cấu tạo đặc lót dạ sinh lý riêng, vì vậy mới có dân tộc này cao, dân tộc này thấp. Thôi thì chậm còn hơn không, nhưng mà 20 năm nữa thì lâu quá, một thế hệ nữa lại trôi qua mất rồi. Đã thế, do điều kiện trường lớp chật chội, nhưng nhất là quan niệm về thể dục, thể thao học đường không được quan tâm nên hồ hết các em cũng. Đó là lỗi của người lớn chứ không phải của trẻ mỏ. Hết học ở trường lại học thêm trọng điểm này, gia sư kia.
Nhưng chẳng thể cứ chịu thế lép mãi. Mà quan yếu là chế độ dinh dưỡng và thể thao. Nói vậy để thấy, lúc đó, ít nhất chúng ta cũng cao bằng người Nhật, nếu không muốn nói là cao hơn. Thời đoạn này cần đặc biệt quan tâm đến chế độ ăn, uống của trẻ.
Theo các chuyên gia dinh dưỡng, kinh nghiệm của nhiều nước là phải chú trọng dinh dưỡng từ thời kỳ bào thai.
Nhưng cho đến nay, chiều cao nhàng nhàng của nam thanh niên nước Nhật đã vượt 1,73m; có tức thị chiều cao trung bình hơn nam thanh niên ta hơn 7cm.
Nhiều năm trôi qua, nhìn những tốp sinh viên ra vào cổng trường, bộ mặt thì bá đấy, nhưng nhìn thấp bé quá, lòng không nỡ.
Cách cải tạo này không phải là "lai giống” theo kiểu "công dân đa sắc tộc” nhằm lấy gene trôi của dân tộc này bù đắp cho dân tộc kém chiều cao khác.
Mỗi tuần một, hai tiết học thể dục, là một môn quá phụ đã làm phát sinh tâm lý khinh thường vận động, coi thường sức khỏe. Chúng ta không bi quan về chiều cao, nhưng nếu không có giải pháp hăng hái thì sự việc vẫn không được giải quyết. Nhưng không phải là chẳng thể cải tạo được giống nòi. Lịch học kín cả ngày, đến chủ nhật cũng lại học thêm. Theo một điều tra cũng mới đây của Viện Dinh dưỡng nhà nước, chiều cao trung bình của nam thanh niên ta trong độ tuổi 22-26 là 1,642m (khác với điều tra của Bộ Y tế là 1,644m); còn nữ giới là 1,534m.
Khi sơn hà còn nghèo, con nít thấp còi, suy dinh dưỡng dạng thiếu chất bồi dưỡng đành rằng một nhẽ. Quên luôn việc đoàn luyện thân thể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét