Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Gió đã hay hay đổi chiều nơi “sân sau” của Mỹ.

Trái lại, quan hệ giữa một số nước Mỹ Latinh có ảnh hưởng tương đối lớn như Braxin, Áchentina và Chilê với “Tam giác sắt” chống Mỹ gồm Cuba, Vênêxuêla và Bôlivia ngày một chặt đẹp

Gió đã đổi chiều nơi “sân sau” của Mỹ

Mỹ Latinh là khu vực địa lý trải dài từ Mêhicô ở Bắc Mỹ xuống hết Nam Mỹ, với tổng diện tích trên 20,5 triệu km2 và dân số trên 500 triệu người, có 33 nhà nước độc lập và 14 vùng bờ cõi (các đảo nhỏ thuộc Anh, Pháp, Hà Lan và Mỹ.

Đặc biệt, ngày 23/5/2008, tại thủ đô của Braxin, nguyên thủ 12 nước Mỹ Latinh: Braxin, Áchentina, Vênêxuêla, Chilê, Bôlivia, Êcuađo, Paragoay, Pêru, Urugoay, Côlômbia, Xurinam và Guyana đã ký hiệp ước thành lập Liên minh các nước Nam Mỹ (UNASUR) theo mô hình của Liên minh châu Âu (EU).

Nếu đó chỉ là ba nước thuộc “Tam giác sắt”, mọi việc không có gì sửng sốt. Đó là chưa kể đến nhiều nước Mỹ Latinh, với sự đề xướng và dự tích cực của Vênêxuêla, đang xúc tiến các dự án: Ngân hàng Phương Nam, Đài phát thanh Phương Nam, Đài truyền hình Phương Nam, Sự chọn lựa Bôliva cho châu Mỹ (ALBA), cộng tác năng lượng vùng Caribê (PETROCARIBE)… sờ soạng đều nhằm giúp đỡ lẫn nhau và chống lại sự thống trị của Mỹ và phương Tây trong các lĩnh vực kinh tế, chính trị, thông báo tuyên truyền.

Xét về tổng thể, mức độ phụ thuộc về kinh tế của các nước Mỹ Latinh càng ngày càng ít đi. Bản đồ địa lý khu vực Mỹ Latinh. Sự ra đời của diễn đàn đối thoại chính trị này cho thấy gió đã đổi chiều trên “sân sau” của Mỹ. Bởi theo ý thức của hiệp ước, UNASUR là một tổ chức uyển chuyển, có vai trò tư vấn, hòa giải dự phòng tranh chấp để tránh đưa ra Tổ chức các nước châu Mỹ (OAS) mà Mỹ là thành viên.

Các nhà lãnh đạo Mỹ Latinh trong cuộc gặp thượng đỉnh ngày 23/5/2008 thành lập UNASUR.

Chỉ đơn cử trong năm 2006, trong số 10 nước Mỹ Latinh tiến hành bầu cử tổng thống có 7 nước gồm: Braxin, Vênêxuêla, Chilê, Pêru, Nicaragoa, Êcuađo và Côxta Rica, thắng lợi thuộc về những người cánh tả hoặc trung tả.

). Thành Nam (Tổng hợp) Đón đọc kỳ sau: Cuộc đấu đã tăng nhiệt

Gió đã đổi chiều nơi “sân sau” của Mỹ

UNASUR cũng sẽ lập một ủy ban mở rộng cho mọi thành viên tham gia để thúc đẩy quá trình hội thoại và trợ giúp chính phủ Bôlivia theo đề nghị của chính phủ Bôlivia.

Cộng với thắng lợi của những ứng cử viên cánh tả, trung tả trong các cuộc tổng tuyển cử trước đó ở Áchentina, Bôlivia, Urugoay, Panama, Cộng hòa Đôminicana và cả Cuba (từ năm 1959), tính đến nay, trong 33 quốc gia độc lập ở Mỹ Latinh có tới 13 nước do cánh tả hoặc trung tả nắm quyền.

Nói tóm tại, từ Bôlivia đến Vênêxuêla, rồi Áchentina, Chilê, Braxin… chưa khi nào Mỹ bị các nước “sân sau” của mình nhất loạt thách thức như lúc này.

Gần đây nhất, khi tình hình Bôlivia tiếp tục diễn biến xấu, các cuộc bạo loạn chống chính phủ ngày càng tăng, Tổng thống Chilê, Michelle Bachelet, chủ toạ trợ thời của UNASUR đã triệu tập cuộc họp khẩn vào ngày 15/9/2008 tại Xantiagô đê Chilê.

Nhưng, với sự tham gia của Áchentina, Braxin (hai nước có ảnh hưởng lớn ở Mỹ Latinh) vào làn sóng phản đối Mỹ thì rõ ràng đây là điều rất đáng chú ý và nó một lần nữa cho thấy cái thời Mỹ Latinh bị xem là “sân sau” của Mỹ đã qua.

Dân số những nước này chiếm 70% tổng dân số của cả khu vực Mỹ Latinh và vùng Caribê, còn con số về diện tích là 80%. Oasinhtơn giờ đã chẳng thể muốn làm gì thì làm đối với nội tình các nước trong khu vực này. Chín tổng thống trong số 12 nước thành viên đã chính thức lên tiếng kiên quyết ủng hộ chính phủ hợp pháp của Tổng thống Evo Morales cũng như chu toàn cương vực của Bôlivia; lên án những hành động bạo loạn, xung đột do các lực lượng đối chọi gây ra; kêu gọi các lực lượng đối lập chấm dứt ngay các hành động bạo lực, phá vỡ nền dân chủ của Bôlivia và ngồi vào thương thảo với chính phủ trong khuôn khổ quý trọng pháp luật và hiến pháp.

Quyền phát ngôn tuyệt đối của Mỹ ở “sân sau” đang bị thách thức nghiêm trọng. Trong khi đó, mấy năm qua, do vướng bận vào cuộc chiến chống khủng bố, sa lầy ở Irắc và Ápganixtan, nên Oasinhtơn đã phần nào coi nhẹ ích và nhu cầu của các nước Mỹ Latinh. Trong khi đó, gần một thập kỷ qua khu vực này đã chứng kiến sự lớn mạnh của phong trào cánh tả trong một hiện tượng mà dư luận thế giới gọi là “sự hồi sinh của phong trào cánh tả Mỹ Latinh”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét