Những nguyên tắc căn bản để xây dựng quy hoạch phát triển du lịch là bảo vệ, phát triển tài nguyên du lịch và môi trường, gìn giữ và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc chưa thấm sâu vào đời sống tầng lớp
Sản phẩm du lịch vẫn dựa cốt yếu vào sự ưu đãi của sinh thái tự nhiên, trong khi sinh thái nhân bản, tài nguyên du lịch là các giá trị văn hóa bản địa ngày càng mờ nhạt. Phát triển nông nghiệp trong thành thị tại Đà Lạt đang làm ảnh hưởng đến cảnh quan đô thị, phong cảnh thiên nhiên và môi trường, do đó phải nghiên cứu chuyển thành một loại hình nông nghiệp thị thành; các mảng xanh và không gian mở chưa kết nối được thành không gian phong cảnh.
Từ thuở xưa, nơi đây đã là quê hương lâu đời của người Lạch. Phải chăng, khi nhắc đến Đà Lạt, nhiều người nghĩ ngay đến sắc thái tự nhiên làm nên “thương hiệu” thành phố du lịch, “mảng màu” kiến trúc phương Tây để gọi tên “thành thị di sản kiến trúc”, sắc thái văn hóa dân tộc bản địa và văn hóa cộng đồng cư dân “đa văn hóa” tựu trung thành “phong cách người Đà Lạt”! Đà Lạt là thế, “đem lại cho người này niềm vui, người kia sự mát lành”.
Bởi, xứ này là nơi tụ hợp của nhiều người từ tứ phương, tổng hợp các tinh hoa nhiều vùng, miền để hình thành bản sắc. Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Đồng Nguyễn Văn Hương cho rằng, hiện trạng về bảo tồn và phát triển di sản văn hóa bây chừ ở Đà Lạt - Lâm Đồng vẫn còn nhiều vấn đề cần giải quyết. Tìm “nét riêng” Đà Lạt Với sự tham dự của các GS, TS từ Đại học Đà Lạt; các nhà khoa học tỉnh Lâm Đồng, hội thảo được xác định có quy mô lớn nhất từ trước tới nay tại địa phương về đề tài này.
Du khách đến với thành thị hoa – Đà Lạt. Bởi trong họ, Đà Lạt không chỉ là một thành thị mà còn là một tâm khảm, có khi là một hoài niệm, có khi là một cảm giác sống tinh khôi, tươi mát mà trầm lặng.
Đo đắn Đà Lạt hôm nay đã trở thành trung tâm văn hóa, kinh tế, chính trị của tỉnh Lâm Đồng, đồng thời đã được khẳng định vai trò là một trọng điểm du lịch nghỉ dưỡng tầm nhà nước và quốc tế. Trong một bài viết của Kiến trúc sư Bruno De Meulder (Vương quốc Bỉ), ông cho rằng, nói đến Đà Lạt, người Việt Nam ai cũng nôn nao.
Đó là tỉnh thành đáng sống khi Đà Lạt được “chăm chút” nhiều hơn. Trước tiên, đó là đô thị mang phong cách của một “trọng điểm nghỉ mát phương Tây”, với quy hoạch độc đáo “thành phố trong rừng, rừng trong thị thành”, và mảng màu kiến trúc Pháp cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, với nhiều phong cách và sắc thái khác nhau, trải qua sự chắt lọc nghiêm khắc của thời gian đã tỏ rõ tính ưu thắng, tạo nên thương hiệu “thành thị di sản kiến trúc Đà Lạt”.
Họ đóng góp sức lực, ý chí lớn lao trong việc xây dựng thành phố và gắn bó lâu dài với vùng đất họ chọn làm quê hương. Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Lâm Đồng, Nguyễn Văn Hương cho rằng, khi nói về Đà Lạt, từ trước tới nay mọi người thường nói nhiều, trao đổi nhiều về rừng, về thác, hoa, biệt thự và khí hậu… Nhưng, ít ai chú ý đến “cái gạch nối” giữa những giá trị ấy và con người Đà Lạt.
Người Pháp trong ý đồ kiêng cho mình nơi nghỉ dưỡng đã đến Đà Lạt, kiến tạo tỉnh thành này. Đà Lạt trong sương
Trong tương lai, Đà Lạt sẽ là “tỉnh thành vườn” theo ý tưởng của chuyên gia kiến trúc người Pháp và “thị thành trong rừng, rừng trong thị thành” theo gợi ý của lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng cho các chuyên gia quy hoạch tỉnh thành, cùng những ý tưởng khác nữa… trong đồ án “quy hoạch chung TP Đà Lạt đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050”.
Trên cơ sở đó, phản chiếu những cơ chế, chính sách nhằm bảo tàng và phát huy có hiệu quả sắc thái của địa phương…”. Bên cạnh đó, nhiều nhà tham mưu trong và ngoài nước về quy hoạch chung đô thị Đà Lạt trù trừ, vấn đề đặc điểm khí hậu rất quan trọng vì đó là bản sắc của Đà Lạt, mà điều này rất phong thanh.
Quá trình phát triển của Đà Lạt, nhất là từ khi đất nước mở cửa và hội nhập đã làm nhiều giá trị văn hóa phi vật thể biến đổi, những giá trị văn hóa vật thể chịu áp lực ngày càng lớn của quá trình thành phố hóa; tiềm năng, các giá trị văn hóa của Đà Lạt chưa được khai khẩn một cách triệt để và vững bền.
Theo PGS. MAI VĂN BẢO. Sống ở đây là một trải nghiệm dị thường. Bên cạnh đó, sự gia tăng dân số trong thời kì qua đang là một thách thức, khi khu vực lịch sử của Đà Lạt đã đạt đến ngưỡng sức chịu tải. Làm thế nào để bảo tồn và phát huy bản sắc, sắc thái văn hóa địa phương? Đó là vấn đề đang đặt ra trong quá trình phát triển của TP Đà Lạt hôm nay và trong ngày mai.
Mức độ tồn tại của nhiều giá trị văn hóa ở Đà Lạt giờ cho thấy, góc cạnh giá trị phi vật thể chứa đựng trong di sản chưa được quan tâm đúng mức, hoặc quan hoài không đồng bộ. Trong phát biểu chỉ đạo tại hội thảo “bảo tàng và phát huy sắc thái địa phương trong xây dựng - phát triển TP Đà Lạt”, do UBND tỉnh Lâm Đồng phối hợp Trường Đại học Đà Lạt tổ chức ngày 6-9, Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng Nguyễn Xuân Tiến cho rằng: “Phải tập kết đi sâu luận giải và làm rõ các nguyên tố nhân bản đặc sắc, những nguyên tố, bản sắc - sắc thái văn hóa đặc trưng, đặc thù của Đà Lạt.
Gạn lọc, tinh luyện, tổng hòa đã “đúc” thành một “mẫu người Đà Lạt” có dáng dấp Huế nhưng không phải Huế, Hà thành mà không phải Hà thành, Quảng mà không hẳn Quảng Nam hay Quảng Ngãi… Bản sắc con người Đà Lạt rất dễ cảm nhận và phân biệt, nhưng gọi tên nó là gì vẫn còn là chuyện rất tế nhị.
Người Kinh đến Đà Lạt định cư song song với người Pháp. Đà Lạt đang có nhiều thời cơ để phát triển nhưng vẫn còn không ít thách thức, việc quản lý thành phố chưa đi vào nền nếp, nhiều căn nhà xây mới không theo quy hoạch đã phá vỡ bố cục của tổng thể chung, những rừng thông đang nhường chỗ cho các dự án, rừng nội thành và các vùng phụ cận bị tàn phá để lập vườn, làm nhà.
Và dấu xưa còn đó. TS Nguyễn Đức Hòa, Hiệu trưởng Trường Đại học Đà Lạt, đây là sự khởi đầu cho những chương trình nghiên cứu mới, có quy mô lớn hơn trong tương lai giữa các nhà khoa học cùng chung một địa bàn sinh sống” Nhiều nhà khoa học quan tâm đến thế mạnh về môi trường thọ thái - nhân bản của Đà Lạt.
Tuy nhiên, theo Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng Nguyễn Xuân Tiến, trong quá trình phát triển và xu thế thị thành hóa giờ, Đà Lạt đang đứng trước những thách thức và mâu thuẫn cần phải giải quyết, đó là công tác quy hoạch và quản lý quy hoạch, mối quan hệ giữa giữa bảo tồn và phát triển, giữa đề nghị và khả năng nguồn lực, giữa hiện hữu và tương lai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét